Sao lạ thế? Dường như đời vẫn thế: Vẫn bầu trời xưa nay trở lại thẳm xanh Vẫn cánh rừng này đây, vẫn khí trời và mặt nước long lanh Chỉ có nó là không về sau trận chiến Nó với tôi từng tranh luận thâu đêm và quyết liệt Ai đúng ai sai tôi nào biết lúc này Tôi cần nó - chỉ bây giờ tôi mới hiểu Khi nó không trở về sau trận chiến hôm nay Lúc tôi muốn nghe thì nó im, hát theo thì sai nhạc Nói những điều kỳ quặc đâu đâu Lọ mọ suốt đêm lại dậy cùng nắng mai khiến tôi không tròn giấc Thế nhưng hôm qua sau trận chiến nó không về Nói rằng giờ đây thấy trống trải ư? Không, tôi đã lạc đề Bỗng tôi hiểu ra rằng nó và tôi đã từng bên nhau - hai đứa Cơn gió lạ đột nhiên dập tắt đi đống lửa Khi sau trận chiến này nó không trở lại cùng tôi Vùng ra từ vòng chiến chinh, Xuân đã đến đây rồi Tôi lỡ miệng quát to lên với nó: Này, đưa mẩu thuốc đây hút với mày ơi - chẳng ai đáp một lời dù rất nhỏ Vì hôm qua sau trận chiến nó không về! Những người chết không bỏ mặc chúng ta khi tai họa cận kề Người ngã xuống - vẫn bên ta trung thành như lính gác Bầu trời kia hắt bóng xuống cánh rừng như soi mình dưới nước Và những thân cây bỗng xanh thẳm đứng hiên ngang Đối với hai thằng tôi địa đạo kia từng đủ chỗ thênh thang Thời gian trên đời này đã trôi qua cho cả tôi và nó Giờ tất cả dành lại cho mình tôi thôi nhưng sao tôi cứ ngỡ Rằng chính tôi sau trận chiến đã không về!
Thuỵ Anh. Bản dịch, ?